Rứa mà đã 45 năm- kể từ ngày Trường được thành lập. Sáng ni (15/9/2009), trường tổ chức kỷ niệm 45 năm. Tụi tôi- những thế hệ khóa sau vào trường khi cơ sở vật chất đã ổn định (khóa 1989-1992) tuy chưa được khang trang và đầy đủ trang thiết bị dạy và học như bây giờ nhưng qua câu chuyện của các thế hệ học sinh đi trước, của những cán bộ, của thầy cô đã gắn bó với trường từ những ngày đầu thành lập thì thế hệ chúng tôi sướng hơn rất nhiều.
Về trường, khung cảnh đã khác xưa, nhưng còn đó những góc sân rợp bóng phượng vỹ- là nơi tránh nắng của tụi con gái mỗi giờ ra chơi- là nơi "trú ngụ" của tụi con trai sau mỗi "trận bóng đá,trận cầu" chớp nhoáng chỉ 5 phút đổi tiết... Còn đó những dãy lớp học vẫn còn nguyên những bộ bàn ghế đã cũ kỹ phai màu theo thời gian. Đâu đó còn phảng phất mùi phấn trắng của giáo viên vào mỗi giờ lên lớp...còn đó những "lỗ hở" mà tụi học trò thường nhìn ra để quan sát thầy cô mỗi khi đến tiết dạy....và còn đó những kỹ niệm khó quên của tuổi học trò.
Về lại mái trường xưa, có người đã thành đạt trong xã hội, có người đã lên chức ông, chức bà...nhưng khi về lại cũng thấy lòng náo nức lắm, gặp lại thầy cô và bạn bè cũ cứ...."mi mi....tau tau" như hồi còn ngồi trên ghế nhà trường. Nhiều nhóm học sinh niên khóa đầu tiên của trường cũng về tham dự buổi lễ. Đâu đó, ở góc sân trường, nhiều nhóm học sinh tụm năm tụm bảy nói chuyện với nhau sôi nổi không kém chi những em học sinh đang cắp sách tới trường ...làm tui nhớ và thèm trở lại những ngày còn học ở trường dễ sợ. Nhiều học trò tóc đã hoa râm vẫn xưng hô thầy với con trông thật dễ thương và trìu mến...
Cấp 1 còn quá nhỏ, cấp 2 cũng "ngơ ngơ" chưa biết chi, chỉ có cấp 3 là vui nhất. Hầu như trong cuộc đời của mỗi con người, ai cũng yêu thích và nhớ thời cấp 3 nhất bởi một lẽ: yêu vì lứa tuổi đó là tuổi đẹp nhất cuộc đời, thích vì những ý nghĩ còn hơi quá trẻ con, vui vì những vụng dại đầu đời, và vui cả vì những vấp ngã của tuổi mới lớn. Tất cả những niềm vui đó làm nên một tuổi học trò thơ ngây và trong trắng. Chúng tôi, niên khóa 1989-1992 cám ơn ngôi trường cấp 3 Nguyễn Huệ với đầy áp những kỹ niệm thân thương.
Do điều kiện làm việc, do cuộc sống mưu sinh nên năm nay lớp tôi về tựu trường chỉ có chỉ có 5 người (Sơn, Lưu Tiến, Nga, Lan Châu, Thu Hà và Hải Yến) nhưng như thế cũng đã vui lắm rồi. 5 chúng tôi thành được một nhóm "quỹ" hòa chung với "bầy quỹ" Nguyễn Huệ. Về lại trường, thăm lại lớp cũ. (Có những bạn tuy không học trọn vẹn cả 3 năm cấp 3, nhưng đến bây giờ thầy cô và bạn bè đều nhớ...trong đó có Tú, Chương và một vài người bạn nữa...)..người nào trong 5 đứa cũng có những kỷ niệm của tuổi học trò. Mỗi người đều như cố tìm cho mình một cái gì đó như đã mất đi từ lâu... Tôi tìm làm về "chốn cũ" ngồi lại đúng vị trí mà cách đây 19 năm (lớp 10) ....và rồi cũng có những kỷ niệm lại ùa về trong mỗi người. Đứa thì nhớ bạn ngồi cùng bàn, đứa thì nhớ về cô thầy giảng bài buổi đầu tiên, đứa thì bảo tao bị thầy phạt úp mặt vào góc lớp...với tôi, tôi nhớ thằng Chương dễ sợ. Chương ngồi sau tôi một bàn và thường hay chưởi và xích mích với nhau, và hắn cũng là "thủ phạm" làm vỡ cái vòng nơi tay. Đúng là "Nhất quỹ nhì ma thứba học trò".
Huế 15/9/2009
HoaMi (Nga)

Lương đây, các bạn ơi, nhớ các bạn lắm, ước chi tất cả bọn mình lại được gặp nhau, đi cắm trại cùng nhau, ăn cùng nhau....
ReplyDeleteTự nhiên không làm việc được, nhớ tất cả các bạn nhiều nhiều. Lương (heo mặc quần)